Giữa những điểm dừng - Truyện ngắn của Lê Hiền Anh

31/05/2026 09:00 GMT+7


Giữa những điểm dừng - Truyện ngắn của Lê Hiền Anh- Ảnh 1.

Minh họa: Văn Nguyễn

Chiếc xe buýt đến muộn hơn thường lệ, ánh đèn pha cắt qua màn đêm ẩm đặc. Thùy gần như không để ý cho đến khi nó dừng lại trước mặt cô. Cô đang cúi nhìn điện thoại, đọc lại một tin nhắn mà tới giờ cô đã thuộc lòng.

"Chúng tôi rất tiếc phải thông báo…".

Cô tắt màn hình, ngón cái vẫn lưu luyến ghì lên mặt kính thêm một giây. Cửa xe mở ra với một tiếng xì nhẹ. Bác tài gật đầu, không nói gì.

Bên trong thưa thớt. Một người đàn ông trung niên. Quần lấm tấm vệt sơn trắng, ông ngủ gục, đầu nghiêng sang lưng ghế bên cạnh. Một em học sinh tay bấm lia lịa máy chơi điện tử, mắt kính dày cộp, chiếm đoạt toàn bộ hàng ghế cuối cùng. Gần phía trước, một phụ nữ trạc tuổi mẹ cô ngồi thẳng lưng, mắt thả vô định.

Thùy cố bước thật nhanh, vai hơi khom. Cô mặc chiếc áo

sơ mi trắng đã hơi nhăn, tay áo xắn lên không đều. Chiếc túi vải sẫm màu được cô ôm sát vào người như một thói quen. Cô chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ ở giữa xe, lịch trình quen thuộc thầm tặng mỗi người đồng hành chút không gian riêng. Chỉ khi xe chuyển bánh, cô mới thả lỏng.

Ánh đèn đường kéo dài thành những vệt mờ trên cửa kính. Thành phố về đêm không hề yên tĩnh, nhưng mọi tạp âm đã bị chặn lại bên ngoài chiếc xe. Sau mười giờ tối, ai cũng hiểu rằng mọi phương tiện công cộng chia sẻ chung luật lệ với một đám tang.

Thùy nhắm mắt.

"Chúng tôi rất tiếc phải thông báo rằng bạn đã không được chọn…".

Cô tưởng mình đã ngờ trước điều này. Cô cười trừ rằng đây là chuyện cơm bữa, đây đã lần thứ mấy rồi, mắc gì phải ngạc nhiên. Nhưng mọi lời tự nhủ chỉ như một gáo nước. Và khi đứng trên một con tàu đang chìm, một gáo nước giúp được cái gì?

Cô ép trán vào cửa sổ. Lớp kính rung bần bật khiến cô thật không thoải mái.

Chiếc xe buýt khẽ xóc, khiến túi của cô trượt khỏi đùi rồi rơi cái bịch xuống sàn. Thỏi son dưỡng lọt qua khe túi, chỉ đợi có thế lăn vào gót giày người đàn bà ngồi ở hàng ghế song song.

"Của cháu này", bà nói.

Thùy nhận lại thỏi son, ngón tay cô khẽ lướt qua tay bà. Một làn da khô, ấm hơn tay cô, với những đường gân nổi rõ.

"Cháu xin ạ", cô nói khẽ.

Bà gật đầu, rồi lại nhìn về phía trước. Thùy mạnh dạn đoán bà có lẽ mới nghỉ hưu không lâu. Những nếp nhăn mảnh quanh khóe mắt bà gần với dấu vết của thời gian hơn là mệt mỏi.

"Một ngày dài à?", bà hỏi.

Thùy nhìn xuống tay mình. "Vâng. Cũng… hơi dài".

Chiếc xe đi qua một dãy cửa hàng đang đóng cửa. Ánh đèn bên trong hắt ra yếu ớt qua khe cửa cuốn. Một nhóm bạn trẻ đứng tụ lại ở góc đường, hẳn đang chuẩn bị nói lời tạm biệt nhau. Tiếng cười của họ vang vọng rồi tắt dần khi xe đi qua.

"Cháu không thường đi chuyến này nhỉ?", người đàn bà tiếp tục.

Thùy hơi quay đầu. "Sao bác biết ạ?".

"Những người thường xuyên đi chuyến buýt cuối cùng… họ hòa mình vào nó. Họ biến mất trong nó - Người đàn bà nói như thể bà là một nhà văn đang mô tả xung quanh mà không hướng về Thùy - Còn cháu thì vẫn nhìn quanh như để tìm kiếm cái gì đó vậy".

Thùy im lặng một chút. "Chắc là cháu hơi chán ấy mà bác".

"À, thế à".

Bà không phản bác, cũng không mổ xẻ gì thêm. Một khoảng lặng khác trôi qua.

Cậu bé học sinh đứng sẵn ở cửa để chuẩn bị xuống bến. Chiếc cán vợt cầu lông thò ra khỏi miệng túi ba lô của em đập cái bộp vào cửa xe khi nó nhảy xuống. "Hôm nay cháu gặp chuyện gì không vui đúng không?", người đàn bà khẽ hỏi.

Bình thường, Thùy sẽ không bao giờ tiếp chuyện người lạ cả. Cô là kiểu người đọc những bài cảnh báo trên mạng về mấy vụ bắt cóc, chém giết, tạt a xít... và thầm nghĩ "Mình khôn hơn thế nhiều, mình sẽ không bao giờ gặp chuyện vậy". Nhưng hôm nay, cô mệt rồi. Hoặc là cái sự chán sống nhất thời này đã đẩy cô tìm đến chút khuây khỏa trong một cuộc đối thoại vô thưởng vô phạt với một người lạ hoắc, hoặc có lẽ do người đàn bà này gợi cô liên tưởng tới mẹ. Cô quyết định đáp lời: "Sao bác lại đoán vậy ạ?".

"Cháu cứ mở điện thoại", bà nói. "Nhưng lại không dùng".

Thùy nhìn xuống. Màn hình tối đen in đầy dấu vân tay của cô.

"Vâng, hôm nay cháu không đạt được một thứ cháu hằng mong muốn", cô nói.

"Một công việc gì à?".

"Một học bổng ạ".

"À", bà chậm rãi gật đầu.

"Cháu cứ tưởng là mình có cơ hội", Thùy nói thêm, lần này cô không nhìn sang. "Cháu… cần nó".

"Cần cơ à...", bà nhắc lại, như đang cân nhắc từ đó. "Một từ thật nặng nề".

Thùy cười nhạt. "Vâng, cháu cũng thấy vậy".

"Tại sao cháu lại cần nó?".

Thùy im lặng, ngón tay cô siết nhẹ vào mép túi. Bởi vì mọi người đều mong đợi điều này. Bởi vì cô mong đợi điều này. Bởi vì việc giậm chân tại chỗ khiến cô cảm thấy như đang đứng yên, và việc đứng yên thì lại giống như đang thả mình trôi sông.

"Có lẽ… do cháu không muốn giậm chân tại chỗ", cô nói. "Mọi người xung quanh cháu đều đang đi tiếp".

"Và cháu nghĩ mình thì không".

"Vâng".

Chiếc xe đi qua một đoạn đường tối hơn. Ánh sáng bên ngoài thưa dần, chỉ còn những khoảng sáng rời rạc.

"Khi bác còn trẻ", người đàn bà lại cất tiếng sau một hồi im lặng, "bác cũng nghĩ là mọi thứ đều phải có thứ tự của nó. Đi học, đi làm, cưới chồng, đẻ con. Như một đường thẳng".

Giờ Thùy đã ngồi quay hẳn sang để nhìn bà chăm chăm. "Nghe cũng hợp lý mà nhỉ", Thùy nghiêng đầu.

"Trên giấy tờ thì vậy", bà cười mỉm.

"Còn thực tế thì sao ạ?".

Bà khẽ nhún vai. "Bác bỏ lỡ vài đoạn. Đi đường vòng vài chỗ. Rồi có lúc tưởng như không quay lại được".

"Rồi sao ạ?".

"Bác vẫn ở đây thôi".

Thùy nhìn xuống sàn xe, nơi chiếc túi vừa rơi lúc nãy.

"Nếu cháu làm khác đi", cô nói, "thì mọi chuyện có lẽ đã không như này".

"Cũng có thể", bà không phủ nhận, cũng không khẳng định.

Thùy thở dài. "Câu đó chẳng giúp gì cháu cả ạ".

"Ô, bác có định giúp cháu đâu", bà thản nhiên nói.

Lần này, Thùy khẽ phì cười, một âm thanh biến mất ngay sau khi xuất hiện. Đằng sau họ, người đàn ông trung niên giật nảy mình, rồi, dường như nhận ra xe chưa đến bến của mình, lại nhắm nghiền mắt. "Bác có hối hận gì không ạ?", cô hỏi sau một lúc.

"Có chứ. Nhưng cái hối hận không phải lúc nào cũng rõ ràng".

"...Tức là sao ạ?".

"Bác cứ nghĩ là cái sự hối tiếc, nó sẽ ồn ào, nó sẽ dai dẳng", bà nói. "Rằng nó như một cái dằm dưới móng tay mà cháu có thể chỉ vào và thốt lên: Kìa, nó kia rồi. Sẽ thật dễ dàng nếu ta có thể gán mọi thất bại lên một sai lầm cụ thể".

Thùy lặng thinh, nhường lời thoại cho người đàn bà.

"Thực chất, nó lặng lẽ hơn nhiều. Thi thoảng khi ngồi lại với chính mình, bác sẽ ngẫm về một con đường khác. Bác cũng không chắc nó tốt hơn hay không nữa... Nó đơn giản là một điều không thể biết được".

Thùy gật nhẹ. "Cháu không biết mình nên làm gì tiếp theo nữa ạ", cô nói.

"Cháu không cần biết ngay đâu".

"Nhưng ai ai cũng có vẻ biết".

Người đàn bà phẩy tay. "Họ chỉ giả vờ vậy thôi".

Thùy muốn biết nếu cô nhìn thấy người thân trong bà ấy, liệu bà có nhìn thấy một đứa con gái trong cô không. Một người con gái bà có, từng có, chưa bao giờ có? Liệu cô có là bản sao của một điều trọn vẹn hơn, vừa đủ giống thật để bà bắt chuyện với cô?

"Đến bến của bác rồi".

Thùy ngẩng lên. Bà đứng dậy, động tác thong thả, có phần cẩn thận. Chiếc áo chống nắng của bà đã cũ, cổ áo hơi sờn. Một cục nghẹn vô hình mắc ứ trong cổ họng Thùy.

"Cháu chào bác ạ", cô nói mà như hết hơi, chữ đầu chữ cuối lẫn vào nhau. Cô mong bà hiểu được điều cô muốn nói. Và cả những điều cô không nói ra.

Bà gật lại rồi bước xuống xe. Thùy nhìn theo qua cửa sau cho đến khi bóng bà nhỏ dần, nhỏ dần, rồi mất hút trong màn đêm.

Chiếc xe tiếp tục chạy.

***

Một năm sau.

Không giành được học bổng, Thùy hoàn thành nốt chương trình học trong nước. Cô vẫn giữ những thói quen cũ: vẫn kiểm tra điện thoại, vẫn so sánh, vẫn có lúc cảm thấy mình đứng yên. Nhưng cùng một con dao ấy, lôi ra cắt mãi thì cũng cùn.

Vào một vài buổi tối, cô nghĩ về chuyến xe cuối ấy, nhưng không phải khuôn mặt người đàn bà. Cô đã cố, nhưng không thể. Mỗi lần cô thử hình dung, các đường nét lại trôi tuột đi.

Một đêm khác, Thùy đứng đợi ở bến xe. Gió nhẹ, nhưng không đủ làm dịu cái oi còn sót lại cuối hè.

Chiếc xe cuối cùng đến. Lần này, cô không nhìn xuống điện thoại.

Vài bến sau, một người khác lên xe. Anh trẻ hơn cô. Anh cúi đầu vào ghế gần cửa sổ, ngồi chếch cô có một hàng ghế, mắt dán vào điện thoại. Thùy nhìn anh một lúc. Cách anh mở màn hình, khựng lại vài giây, rồi lại tắt đi. Cô cũng để ý chiếc cặp màu ghi trên lưng anh đang mở toang, đến nỗi từ góc của cô cũng nhìn thấy cái laptop xếp bên trong.

"Bạn gì ơi, ba lô bạn đang mở kìa".

Người kia ngẩng lên, hơi bần thần. "À, vâng, em cảm ơn".

Trước cả khi cô kịp đắn đo, câu hỏi vô thức rơi khỏi miệng cô.

"Một ngày dài à?".

Thanh niên chần chừ một giây, rồi gật đầu. Vai anh dão ra thấy rõ. "Vâng".

Thùy gật lại.

Chiếc xe lại lăn bánh. Bên ngoài, ánh đèn đều đặn trôi qua. 

Top

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.